[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

/

Chương 99: Chậc, thế này thì tin tưởng nhau quá rồi!

Chương 99: Chậc, thế này thì tin tưởng nhau quá rồi!

[Dịch] Kiếp Này, Ta Chỉ Yêu Đương Với Gái Hư

Tại Hạ Lương Thần

8.017 chữ

01-08-2026

Cuối cùng Tần Thủ vẫn đồng ý với yêu cầu vô lý của đại tiểu thư.

Trước tiên xin đính chính, hắn không phải cuồng chân, không phải cuồng chân, không phải cuồng chân.

Đồng ý đơn giản chỉ vì đại tiểu thư trả thù lao quá hậu hĩnh.

Trong đợt quân huấn, mỗi tối chỉ cần bỏ ra hai mươi phút bóp chân là có ngay chiếc iPhone 5 hàng lướt mới 99% "nguyên mùi" chính chủ của đại tiểu thư...

Cơ mà nghĩ đi nghĩ lại, sao nghe nó còn biến thái hơn thế nhỉ!

Thế nhưng Tần Thủ chẳng thèm bận tâm mấy lời ra tiếng vào. Hiện tại chiếc iPhone 4 cũ của hắn đã hơi đuối, không đáp ứng đủ nhu cầu nữa, có cơ hội lên đời máy miễn phí thì tội gì không nắm lấy.

Còn về phần đưa điện thoại cũ cho hắn rồi thì đại tiểu thư dùng cái gì?

Đương nhiên là xài chiếc iPhone 5S mới nhất vừa ra mắt rồi. Tối nay quản gia - dì Mai đến chính là để đưa điện thoại mới cho đại tiểu thư.

Nói mới nhớ, iPhone 5S hình như vừa mới ra mắt chứ chưa chính thức mở bán, vậy mà Khương Thanh Ly đã cầm được trên tay.

Phải công nhận tiềm lực gia đình cô đúng là không phải dạng vừa.

Vừa nghịch chiếc điện thoại mới 99% "nguyên mùi" mới tậu, Tần Thủ đứng dưới sảnh chém gió chuyện đại sự quốc gia với bác Đổng một lúc rồi mới rảo bước về phòng ký túc xá 606.

Ký túc xá vô cùng yên tĩnh. Trần Bác ngồi trước bàn học cắm cúi đọc sách, Giang Cảnh Phòng tựa vào đầu giường xem sách, ngay cả Sở Thăng cũng đang lật mở từng trang sách với khuôn mặt đỏ bừng.

Tần Thủ chợt hoang mang, tự hỏi không biết có phải mình đang học trường hạng hai thật không, hay là lọt nhầm vào trường đại học trọng điểm 985 rồi!

"Mấy ông bị làm sao thế? Đêm hôm rồi sao tự dưng lại rủ nhau đọc sách tập thể thế này?"

"Anh Thủ không hiểu đâu, trong sách có nhà vàng, trong sách có người đẹp..."

"Thế nên đây là lý do ông cày bản full không che của cuốn 'Phế Đô' đấy à?"

Tần Thủ liếc thấy tựa sách trên tay Sở Thăng liền thẳng thừng bóc phốt.

Thảo nào mặt mày hưng phấn thế kia, lại còn cố tình trùm chăn đọc, hóa ra là đang "thẩm định danh tác".

Sở Thăng cười hì hì, mặt dày chẳng biết xấu hổ là gì.

"Phải công nhận là danh bất hư truyền thật đấy. Tôi nhìn sách giáo khoa là buồn ngủ ngay, chứ cuốn này càng đọc lại càng tỉnh!"

"Thật á? Cho tôi nghía chút xem nào..."

Giang Cảnh Phòng ngáp một cái, dứt khoát vứt cuốn sách khởi nghiệp trên tay sang một bên, hào hứng giật lấy quyển tiểu thuyết lật xem.

Chẳng mấy chốc, cả người hắn đã rạng rỡ hẳn lên, tinh thần vô cùng phấn chấn.

Chậc~

Cảnh này làm Trần Bác đang ngồi học ở phía dưới cũng ngứa ngáy trong lòng, chẳng còn tâm trí đâu mà học hành nữa, thầm nghĩ ngày mai cũng phải đi mượn danh tác về "thẩm định" tới bến.

Còn tên đầu sỏ Sở Thăng sau khi lấy lại trạng thái bình thường, sực nhớ ra buổi chiều mình lỡ miệng gây họa, bèn áy náy nói với Tần Thủ vừa đi rửa mặt ở bên ngoài về:

"Anh Thủ, lúc ăn tối Mộng Đình với Lý Tư Vũ có dò hỏi tôi khá nhiều chuyện về ông, chắc không ảnh hưởng gì đâu nhỉ?"

Lúc ăn cơm Sở Thăng không nghĩ nhiều, mấy chuyện kiểu như tặng kem chống nắng hay đại tiểu thư bị say nắng chỉ định Tần Thủ đưa đi thì bạn học trong lớp hầu như ai cũng biết.

Thế nên dưới những lời thủ thỉ dịu dàng của Khưu Mộng Đình, hắn đã dễ dàng khai sạch sành sanh.

Mãi cho đến khi nhìn thấy sắc mặt u ám của Lý Tư Vũ, hắn mới muộn màng nhận ra có gì đó sai sai.

Mặc dù hắn cũng không hiểu vì sao một người đang theo đuổi lại có thể tức giận hệt như bạn gái chính thức...

"Hóa ra là cái thằng nhà ông!"

Tần Thủ đến lúc này mới vỡ lẽ ra ai là kẻ phản bội, đồng thời cũng nhanh chóng đoán ra tính toán của Lý Tư Vũ.Hóa ra cô bạn gái cũ cưa cẩm hắn không thành, bèn đổi chiến thuật chuyển sang ly gián mối quan hệ giữa hắn và Tô Dữu.

Nếu đổi lại là một cô gái bình thường, trong tình cảnh mù mờ thông tin như vậy, có khi mắc bẫy thật cũng nên.

Ngặt nỗi bản thân Tô Dữu lại là cao thủ trong chuyện này, Lý Tư Vũ định sẵn chỉ tốn công vô ích.

Sở Thăng thấy Tần Thủ không thật sự tức giận mới thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu nói sang chuyện chính của mình:

"Tôi định quân huấn xong sẽ tỏ tình với Mộng Đình, lúc đó muốn mời cả hai phòng ký túc xá cùng đến làm chứng, anh em nhất định phải có mặt đấy nhé."

"Nhanh thế cơ à?"

Trần Bác vốn đã chẳng còn tâm trí đâu mà đọc sách, nghe vậy liền thuận tay gập sách lại, kinh ngạc thốt lên.

Tính đi tính lại Sở Thăng và Khưu Mộng Đình mới quen nhau được có một tuần, yêu đương vội vàng thế sao?

Giang Cảnh Phòng cũng hiếm hoi ngẩng đầu lên khỏi "nhà vàng", tò mò nhìn sang.

Sở Thăng hắng giọng một cái, ra vẻ thâm trầm nói: "Tình yêu là không thể chờ đợi, một khi đã rung động thì phải hành động ngay!

Cứ chần chừ do dự, nhỡ bị kẻ khác nẫng tay trên thì lúc đó có mà hối không kịp."

Có lý!

Giang Cảnh Phòng vô thức gật gù, nhớ tới đám vệ tinh theo đuổi xung quanh Khương Thanh Ly đang ngày một nhiều lên.

Có lẽ hắn cũng nên sớm chuẩn bị một màn tỏ tình lãng mạn, một cú chốt hạ để khẳng định vị thế chính cung!

Trần Bác thì nhíu mày, đắn đo xem mình có nên chủ động hơn một chút hay không...

Ngay lúc tâm trí hai người đang xao động, chợt nghe Sở Thăng gãi gãi gáy rồi thở dài một tiếng:

"Hơn nữa tôi còn phải yêu đủ mười hai lần cơ mà, làm gì có nhiều thời gian để lãng phí. Chỉ là không biết tỏ tình thất bại thì có được tính là một lần trải nghiệm tình trường không nhỉ..."

"..."

Giang Cảnh Phòng và Trần Bác đồng loạt đen mặt, hóa ra đây mới là lý do thực sự khiến Sở Thăng vội vã tỏ tình đến thế.

Tần Thủ thì chẳng hề thấy bất ngờ, cái tên Sở Thăng này quả nhiên không phải hư danh, kiếp trước tác phong của hắn đã phóng khoáng như thế rồi.

Biến số duy nhất là ở kiếp trước Sở Thăng vốn không hề quen biết Khưu Mộng Đình, không biết kiếp này liệu có quay trở lại đúng tuyến thế giới ban đầu hay không...

"Ơ, Thủ đại ca đổi điện thoại mới rồi à?

Không đúng... Sao chiếc điện thoại này nhìn giống của Khương Thanh Ly thế nhỉ?"

Giọng nói của Trần Bác cắt ngang dòng suy nghĩ của Tần Thủ. Hắn ngẩng đầu lên liền thấy mấy cậu bạn cùng phòng đều đang đồng loạt đổ dồn ánh mắt nhìn sang.

Điện thoại của Khương Thanh Ly rất dễ nhận biết: ốp lưng hình mèo hoạt hình màu trắng sữa, phía dưới còn treo một móc khóa bình an bằng ngọc bóng bẩy.

Giống hệt chiếc điện thoại Tần Thủ đang đặt trên bàn lúc này!

Tần Thủ mặt không biến sắc, bình thản nói: "Tôi nhận một nhiệm vụ dài hạn của đại tiểu thư, chiếc điện thoại cũ này là thù lao cô ấy trả trước."

"Đúng là quá chịu chơi luôn, tôi cũng bắt đầu muốn đến hầu hạ đại tiểu thư rồi đấy..."

Ý chí cầu tiến của Sở Thăng bỗng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hắn hiện tại đang chuẩn bị yêu đương nên cực kỳ thiếu tiền.

Nếu có thể được đại tiểu thư để mắt tới như Tần Thủ, phần lớn vấn đề hắn đang đối mặt sẽ đều được giải quyết êm đẹp.

Thế nhưng vấn đề lớn nhất hiện tại là, đại tiểu thư hình như chẳng thèm để mắt tới hắn...

Cùng là một "Pokémon" của đại tiểu thư, Trần Bác sau phút giây ngưỡng mộ thì toàn thân lại tràn ngập động lực.

Nếu Tần Thủ đã nhận được phần thưởng hậu hĩnh thế này, vậy sau này chưa biết chừng hắn cũng có phần!

Còn thiếu gia phất lên nhờ đền bù đất Giang Cảnh Phòng thì chẳng mấy bận tâm đến chiếc iPhone, thứ hắn quan tâm là chủ nhân cũ của nó chính là Khương Thanh Ly, liền ướm lời:

"Tần Thủ, ông bán lại chiếc điện thoại này cho tôi được không? Tôi trả ông bằng đúng giá máy mới luôn!"

"E là không được rồi..."Tần Thủ dứt khoát từ chối, dù sao cũng là quà người ta tặng, đem bán lung tung thì không hay cho lắm.

Hơn nữa, nếu đại tiểu thư mà phát hiện điện thoại của mình bị đem bán, e là cô sẽ cho hắn vào danh sách đen vĩnh viễn luôn mất.

Giang Cảnh Phòng thất vọng nhưng cũng không ép, đành lùi một bước: "Thế ông cho tôi xem thử cái điện thoại được không?"

"Được th..."

Tần Thủ vừa định buột miệng đồng ý thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vội vàng mở album ảnh ra lướt nhanh một lượt.

Hít hà~

Bên trong không chỉ có những bức ảnh selfie xinh đẹp trong đủ loại trang phục, mà còn có vài tấm hiếm hoi cô nàng đang chu mỏ phồng má vô cùng đáng yêu.

Thậm chí có cả ảnh mặc nội y gợi cảm để lộ rãnh ngực sâu hút nữa!

Vãi chưởng, đại tiểu thư cũng tin tưởng hắn quá rồi đấy!

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!